次韻遠猷旅夕二首 其一
西風滿眼莫登樓,回望鄉關去末由。晚色不催金絡馬,夜燈空夢玉搔頭。
梁王行識相如賦,楚國方悲宋玉秋。萬里長途知不晚,一杯聊為老人留。
xī
西
fēng
風
mǎn
滿
yǎn
眼
mò
莫
dēng
登
lóu
樓
,
huí
回
wàng
望
xiāng
鄉
guān
關
qù
去
mò
末
yóu
由
wǎn
。
sè
晚
bù
色
cuī
不
jīn
催
luò
金
mǎ
絡
yè
馬
,
dēng
夜
kōng
燈
mèng
空
yù
夢
sāo
玉
tóu
搔
頭
。
liáng
梁
wáng
王
xíng
行
shí
識
xiàng
相
rú
如
fù
賦
,
chǔ
楚
guó
國
fāng
方
bēi
悲
sòng
宋
yù
玉
qiū
秋
wàn
。
lǐ
萬
cháng
里
tú
長
zhī
途
bù
知
wǎn
不
yī
晚
,
bēi
一
liáo
杯
wèi
聊
lǎo
為
rén
老
liú
人
留
。