次韻袁尚書同年巫山之什

宋代 許及之
我本山澤之臞姿,出處相較黠與痴。生當浙東岩壑地,閒覺壺中光景遲。 井蛙敢從海若語,雁盪斷謂天下奇。一從天柱想突兀,便覺屏嶂排參差。 盍歸乎來歸未得,今吾非故吾何之。南官祝融常在望,北征太行長相隨。 幾欲拓開令混一,雖愧力乏猶忘疲。故人將指鎮巴蜀,大江揚舲張虹旗。 經行先須實古錦,及境方要褰赤帷。陽侯似知公得句,吳榜自舞山折枝。 有客忽傳巫山高,長安不復紙價低。陽台從昔誇詞賦,大夫無乃姑戲嬉。 山川合因雲雨祀,神明何得褻瀆為。牽牛織女誇自古,小姑彭郎訛一時。 三復新詩有如此,盡洗遺恨從今茲。蜀道雖雲在天上,政譽巳逐詩聲馳。 世情向背南北阮,人物好醜東西施。願君滄溟恢宇量,聽彼瓶罌居井湄。 已為下戶蠲逋賦,更要全蜀俱信眉。長安父老久延頸,關外饟饋寬張頤。 寂寞恐有玄尚白,留落得無素染緇。規模久矣欣濟濟,民俗定爾臻嘻嘻。 公歸得政公何疑,勿為風月鐫峨嵋。歸來要續峿溪頌,已賦中和宣布詩。
běn shān zhī 姿   chū chù xiāng jiào xiá chī shēng dāng zhè dōng yán xián   jué zhōng guāng jǐng chí    
jǐng gǎn cóng hǎi ruò   yàn dàng duàn wèi tiān xià cóng tiān zhù xiǎng biàn   jué 便 píng zhàng pái cēn    
guī lái guī wèi   jīn fēi zhī nán guān zhù róng cháng zài wàng běi   zhēng tài háng zhǎng xiāng suí    
tuò kāi lìng hùn   suī kuì yóu wàng rén jiāng zhǐ zhèn shǔ   jiāng yáng líng zhāng hóng    
jīng xíng xiān shí jǐn   jìng fāng yào qiān chì wéi yáng hòu shì zhī gōng de   bǎng shān zhé zhī    
yǒu chuán shān gāo   cháng ān zhǐ jià yáng tái cóng kuā dài   nǎi    
shān chuān yīn yún   shén míng de xiè wèi qiān niú zhī kuā xiǎo   péng láng é shí    
sān xīn shī yǒu   jǐn hèn cóng jīn shǔ dào suī yún zài tiān shàng zhèng   zhú shī shēng chí    
shì qíng xiàng bèi nán běi ruǎn   rén hǎo chǒu dōng 西 shī yuàn jūn cāng míng huī liàng tīng   píng yīng jǐng méi    
wéi xià juān   gèng yào quán shǔ shēn méi cháng ān lǎo jiǔ yán jǐng guān   wài xiǎng kuì kuān zhāng    
kǒng yǒu xuán shàng bái   liú luò de rǎn guī jiǔ xīn mín   dìng ěr zhēn    
gōng guī de zhèng gōng   wèi fēng yuè juān é méi guī lái yào 峿 sòng   zhōng xuān shī