次韻佑父秋懷

宋代 韓元吉
詩人固多窮,飲水但飢臥。 誰能趨權門,殘冷分涕唾。 爭名與馳利,到眼不一過。 居然流俗罪,我爾乃同坐。 得為荀郎吊,失作蒯生賀。 卻笑貨殖翁,高談六雄破。 愁來挹黃妳,悲至邀白墮。 感時忽秋吟,蟋蟀正相和。
shī rén duō qióng   yǐn shuǐ dàn  
shuí néng quán mén   cán lěng fēn tuò  
zhēng míng chí   dào yǎn guò  
rán liú zuì   ěr nǎi tóng zuò  
wèi xún láng diào   shī zuò kuǎi shēng  
què xiào huò zhí wēng   gāo tán liù xióng  
chóu lái huáng   bēi zhì yāo bái duò  
gǎn shí qiū yín   shuài zhèng xiāng