次韻永叔乞藥有感

宋代 梅堯臣
子厚論鍾乳,要若鵝翎筒。 安取啖棗栗,謂相出山東。 所產有所美,慎勿憑村僮。 公問我餌藥,石臼將使礱。 我餌乃藤根,得方非倉公。 曾聞李習之,其品今頗同。 此物俗為賤,不入貴品中。 吾妻希孟光,自舂供梁鴻。 荏苒歲月久,顏丹聽益聰。 雖能氣血盛,不療貧病攻。 何如面黧黑。腰金明光宮。 亦莫如學釣,緡鉤懸香藭。 但知煙水樂,寧計身瘠豐。 我生無快意,豈異抱篤癃。 公乎忽我求,略辨雌與雄。 雄赤而雌白,由來不同功。 沙合固切似,朋好殊未窮。 長年苟不遇,笑殺渭上翁。
zi hòu lùn zhōng   yào ruò é líng tǒng  
ān dàn zǎo   wèi xiāng chū shān dōng  
suǒ chǎn yǒu suǒ měi   shèn píng cūn tóng  
gōng wèn ěr yào   shí jiù jiāng shǐ 使 lóng  
ěr nǎi téng gēn   fāng fēi cāng gōng  
céng wén zhī   pǐn jīn tóng  
wèi jiàn   guì pǐn zhōng  
mèng guāng   chōng gōng liáng hóng  
rěn rǎn suì yuè jiǔ   yán dān tīng cōng  
suī néng xuè shèng   liáo pín bìng gōng  
miàn hēi yāo jīn míng guāng gōng    
xué diào   mín gōu xuán xiāng qióng  
dàn zhī yān shuǐ   níng shēn fēng  
shēng kuài   bào lóng  
gōng qiú   lüè biàn xióng  
xióng chì ér bái   yóu lái tóng gōng  
shā qiē   péng hǎo shū wèi qióng  
cháng nián gǒu   xiào shā wèi shàng wēng