次韻宜掾徐子美見寄

宋代 郭祥正
忽逢便翼寄新章,不惜明珠滿斛量。姑孰萬家花映竹,丹湖千頃月和霜。 結廬已許陪吟社,衣錦應須返故鄉。底事卻言歸未得,夢魂猶欲泛滄浪。
féng biàn 便 xīn zhāng   míng zhū mǎn 滿 liàng shú wàn jiā huā yìng zhú dān   qiān qǐng yuè shuāng    
jié péi yín shè   jǐn yìng fǎn xiāng shì què yán guī wèi mèng   hún yóu fàn cāng làng