次韻因上人晚菊簡魏定父

宋代 王之道
不學桃與李,芬芳竟春時。 天公豈多情,清露為君遲。 榮翠休問命,冷暖當自知。 青熒夜窗燈,相對哦新詩。
xué táo   fēn fāng jìng chūn shí  
tiān gōng duō qíng   qīng wèi jūn chí  
róng cuì xiū wèn mìng   lěng nuǎn dāng zhī  
qīng yíng chuāng dēng   xiāng duì ó xīn shī