次韻因老胡避游

宋代 王之道
新詩滾滾江流東,一瀉東里誰能窮。 平生清峭不近俗,雪山突兀江頭峰。 相逢一笑莫相避,自古高人苦難致。 涪翁骨冷喚不醒,且向新詩求筆勢。 君於涪翁真後身,有同次律前身僧。 語言直下見理窟,何須辛苦從張憑。 對君令我思秋菊,三月褒山如一宿。 君看玉局感秋吟,嘆息流光豈予獨。
xīn shī gǔn gǔn jiāng liú dōng   xiè dōng shuí néng qióng
píng shēng qīng qiào jìn   xuě shān jiāng tóu fēng
xiāng féng xiào xiāng   gāo rén nàn zhì
wēng lěng huàn xǐng   qiě xiàng xīn shī qiú shì
jūn wēng zhēn hòu shēn   yǒu tóng qián shēn sēng
yán zhí xià jiàn   xīn cóng zhāng píng
duì jūn lìng qiū   sān yuè bāo shān xiǔ 宿
jūn kàn gǎn qiū yín   tàn liú guāng