次韻應銓詩

宋代 饒節
誰養山中雲,館我雲中寺。山深雲常潤,出戶須芒屨。 可憐雲外人,過我一飯去。
shuí yǎng shān zhōng yún   guǎn yún zhōng shān shēn yún cháng rùn chū   máng    
lián yún wài rén   guò fàn