次韻葉德友苦熱吟

宋代 許及之
避暑本無法,有法心可移。達尊迫人事,盛服嚴天威。 六月厲戈甲,百鍊親爐錘。前驅上峻坂,後鞭禁長吁。 正午萬灶增,尅晷千夫炊。轅門待排結,軍令無徐舒。 陸渾救急燎,欒巴稽噀霏。期以片時滅,不許一草萎。 醲賞激勇往,畢力爭忘疲。不計揮汗雨,寧思濯風漪。 當其用力所,豈復知熱時。萬事心地存,百夫火宅馳。 四時更代謝,二至爭愆逾。積陰理必復,大夏陽常居。 及此當歊赩,豈得懷鬱紆。杜願踏層冰,幾欲投清池。 韓思坐深甑,為說亦豈疏。極知隸元氣,孰與逃象滋。 聊用供嘲詠,且以相戲娛。吾儕幸安適,家食饕委蛇。 念彼方熱耘,焉能思逃虛。靜勝昔人心,屢空斯晏如。 況予負深譴,省咎闔重扉。友朋相急難,往復通有無。 每懷子葉子,久與期襟期。有此苦熱吟,句韻兩崛奇。
shǔ běn   yǒu xīn zūn rén shì shèng   yán tiān wēi    
liù yuè jiǎ   bǎi liàn qīn chuí qián shàng jùn bǎn hòu   biān jìn cháng    
zhèng wàn zào zēng   guǐ qiān chuī yuán mén dài pái jié jūn   lìng shū    
hún jiù liáo   luán xùn fēi piàn shí miè   cǎo wēi    
nóng shǎng yǒng wǎng   zhēng wàng huī hàn níng   zhuó fēng    
dāng yòng suǒ   zhī shí wàn shì xīn cún bǎi   huǒ zhái chí    
shí gēng dài xiè   èr zhì zhēng qiān yīn   xià yáng cháng    
dāng xiāo   de huái yuàn céng bīng   tóu qīng chí    
hán zuò shēn zèng   wèi shuō shū zhī yuán shú   táo xiàng    
liáo yòng gōng cháo yǒng   qiě xiāng chái xìng ān shì jiā   shí tāo wēi    
niàn fāng yún   yān néng táo jìng shèng rén xīn   kōng yàn    
kuàng shēn qiǎn   shěng jiù zhòng fēi yǒu péng xiāng nàn wǎng   tōng yǒu    
měi huái zi   jiǔ jīn yǒu yín   yùn liǎng jué