次韻姚道人二首

宋代 蘇轍
高人隱陋巷,至藥初無方。 心知無生妙,運轉開陰陽。 才如淩雲松,豈受尺寸量。 氣如幽谷蘭,時送清風香。 嗟我本病肺,寒暑隨翕張。 丹砂苦落落,青春去堂堂。 清詩墮雲霧,至音叩琳琅。 山海信多士,世俗非所望。 遠遊居臨安,間出從諸王。 他年解冠佩,共游無邊疆。 儀麟既委照,永謝過隙光。
gāo rén yǐn lòu xiàng   zhì yào chū fāng  
xīn zhī shēng miào   yùn zhuàn kāi yīn yáng  
cái líng yún sōng   shòu chǐ cùn liàng  
yōu lán   shí sòng qīng fēng xiāng  
jiē běn bìng fèi   hán shǔ suí zhāng  
dān shā luò luò   qīng chūn táng táng  
qīng shī duò yún   zhì yīn kòu lín láng  
shān hǎi xìn duō shì   shì fēi suǒ wàng  
yuǎn yóu lín ān   jiān chū cóng zhū wáng  
nián jiě guān pèi   gòng yóu biān jiāng  
lín wěi zhào   yǒng xiè guò guāng