次韻楊應寧久旱三首 其三

明代 李東陽
驕陽五月漸生陰,病渴人方起上林。周稼有風還自熟,商郊雖旱豈妨霖。 貧增賈客時時價,苦盡農家粒粒心。杜甫不勝憂國願,向來真與海波深。
jiāo yáng yuè jiàn shēng yīn   bìng rén fāng shàng lín zhōu jià yǒu fēng hái shú shāng   jiāo suī hàn fáng lín    
pín zēng shí shí jià   jǐn nóng jiā xīn shèng yōu guó yuàn xiàng   lái zhēn hǎi shēn