次韻楊應寧久旱三首 其二

明代 李東陽
萬里長空晦復明,夜窗推枕晝還驚。真堪夏日流金石,不見天河洗甲兵。 耕穫有期空盡力,流離無地可聊生。綠衣年少誰言事,已識君王駐輦情。
wàn cháng kōng huì míng   chuāng tuī zhěn zhòu hái jīng zhēn kān xià liú jīn shí   jiàn tiān jiá bīng    
gēng huò yǒu kōng jìn   liú liáo shēng nián shào shuí yán shì   shí jūn wáng zhù niǎn qíng