次韻楊褒直講攬鏡

宋代 蘇轍
鬢髮年來日向衰,相寬不用強裁詩。 壯心付與東流去,霜蟹何妨左手持。 花發黃鸝巧言語,池開楊柳斗腰肢。 勸君行樂還聽否,即是南風苦熱時。
bìn nián lái xiàng shuāi   xiāng kuān yòng qiáng cái shī  
zhuàng xīn dōng liú   shuāng xiè fáng zuǒ shǒu chí  
huā huáng qiǎo yán   chí kāi yáng liǔ dòu yāo zhī  
quàn jūn xíng hái tīng fǒu   shì nán fēng shí