次韻彥達催詩

宋代 張綱
老去交親渾謾與,興來終日飲亡何。扣門頗厭催書債,隱几憑誰遣睡魔。 肯怪物情相楚越,端由吾道自丘軻。衰慵更著詩煩惱,筆陣方開已倒戈。
lǎo jiāo qīn hún màn   xīng lái zhōng yǐn wáng kòu mén yàn cuī shū zhài yìn   píng shuí qiǎn shuì    
kěn guài wu qíng xiāng chǔ yuè   duān yóu dào qiū shuāi yōng gèng zhe shī fán nǎo   zhèn fāng kāi dǎo