次韻徐子顏丈

宋代 韓淲
老覺年光秋更好,人間從昔易紛紜。漫將詩酒供閒客,常喜山林對隱君。 話到忘言清似水,思之何事懶於雲。相逢得醉茱萸盞,一段高風信不群。
lǎo jué nián guāng qiū gèng hǎo   rén jiān cóng fēn yún màn jiāng shī jiǔ gōng xián cháng   shān lín duì yǐn jūn    
huà dào wàng yán qīng shì shuǐ   zhī shì lǎn yún xiāng féng zuì zhū zhǎn   duàn gāo fēng xìn qún