次韻徐宰三雪

宋代 方岳
春其幾何到端木,三信東風銀粟粟。 眼驚天地有奇事,喜不自持詩陸續。 爾時茅屋亦堪畫,有竹寧甘食無肉。 多年裋褐夜不暖,紫鳳天吳共伸縮。 袖中書冊字蠅頭,略借瑤階明月燭。 忍飢未慣願歲豐,口雖不言以心祝。 一生懶作貸米書,自汲溪水煮溪蔌。 荷鋤久欲眠秋雲,飛翰誰驚落春瀑。 人言安用管城子,家本田家一犁足。 分吾此雪謝老天,高吟信手三千牘。 蟄雷之腹庶其飽,殺氣猶纏當肅穆。 彼姝者子羔酒融,夜寒斗帳金花蹙。 何如石鼎鳴澗松,風味之高未渠恧。 先生堅臥袁安廬,正坐不能甘鹿鹿。 才晴便欲出畦麥,止可掛書騎健犢。 脫蓑許過宓賤堂,金杯亦眩淵明菊。 清談吾獨為詩耳,捲軸今如春筍束。 我所思兮孤鳳翔,欲往從之老鶬禿。
chūn dào duān   sān xìn dōng fēng yín  
yǎn jīng tiān yǒu shì   chí shī  
ěr shí máo kān huà   yǒu zhú níng gān shí ròu  
duō nián shù nuǎn   fèng tiān gòng shēn suō  
xiù zhōng shū yíng tóu   lüè jiè yáo jiē míng yuè zhú  
rěn wèi guàn yuàn suì fēng   kǒu suī yán xīn zhù  
shēng lǎn zuò dài shū   shuǐ zhǔ  
chú jiǔ mián qiū yún   fēi hàn shuí jīng luò chūn  
rén yán ān yòng guǎn chéng   jiā běn tián jiā  
fēn xuě xiè lǎo tiān   gāo yín xìn shǒu sān qiān  
zhé léi zhī shù bǎo   shā yóu chán dāng  
shū zhě zi gāo jiǔ róng   hán dǒu zhàng jīn huā  
shí dǐng míng jiàn sōng   fēng wèi zhī gāo wèi  
xiān sheng jiān yuán ān   zhèng zuò néng gān 鹿 鹿  
cái qíng biàn 便 chū mài   zhǐ guà shū jiàn  
tuō suō guò jiàn táng   jīn bēi xuàn yuān míng  
qīng tán wèi shī ěr   juàn zhóu jīn chūn sǔn shù  
suǒ fèng xiáng   wǎng cóng zhī lǎo cāng 禿