次韻希之

宋代 韓淲
山遠飛晴靄,春江景有餘。推窗風浩蕩,憑几日徐舒。 何計用休沐,忘懷得燕居。從容話千載,隨飯只盤蔬。
shān yuǎn fēi qíng ǎi   chūn jiāng jǐng yǒu tuī chuāng fēng hào dàng píng   shū    
yòng xiū   wàng huái yàn cóng róng huà qiān zǎi suí   fàn zhǐ pán shū