次韻希之

宋代 韓淲
滄溟吐吞江水地,風塵萬里一危亭。自憐雪裡心眼在,憑軒盡日空詩成。 波流不鳴雲不斷,冷氣暗逼黃熒熒。銷凝還如未開鑿,渾沌無際天難名。 相從共飲豈易適,太息歲晚初何營。尺梭已覺魚尾健,數字更喜鴻翼輕。 吾儕天窮且天放,酒肆人間誰長卿。
cāng míng tūn jiāng shuǐ   fēng chén wàn wēi tíng lián xuě xīn yǎn zài píng   xuān jìn kōng shī chéng    
liú míng yún duàn   lěng àn huáng yíng yíng xiāo níng hái wèi kāi záo hùn   dùn tiān nán míng    
xiāng cóng gòng yǐn shì   tài suì wǎn chū yíng chǐ suō jué wěi jiàn shù   gèng hóng qīng    
chái tiān qióng qiě tiān fàng   jiǔ rén jiān shuí zhǎng qīng