次韻邢敦夫秋懷十首

宋代 秦觀
昔者曾中書,門戶實難瞰。 筆劫如長淮,初源可觴濫。 經營終入海,欲語焉能暫。 斯人今則亡,悲歌風慘澹。
zhě céng zhōng shū   mén shí nán kàn  
jié cháng huái   chū yuán shāng làn  
jīng yíng zhōng hǎi   yān néng zàn  
rén jīn wáng   bēi fēng cǎn dàn