次韻性都正北山逐涼

宋代 陳師道
海風吹雨過梅黃,叢竹留陰借晚涼。 更欲從君談妙理,鳧鷖能短鶴能長。
hǎi fēng chuī guò méi huáng   cóng zhú liú yīn jiè wǎn liáng  
gèng cóng jūn tán miào   néng duǎn néng zhǎng