次韻謝鄉陳浪顛 其二

宋代 陳郁
流浪江湖久,空餘雪雨顛。才無時展布,愁與病纏綿。 暮景知前事,榮途看少年。終然歸去是,家自有林泉。
liú làng jiāng jiǔ   kōng xuě diān cái shí zhǎn chóu   bìng chán mián   綿  
jǐng zhī qián shì   róng kàn shào nián zhōng rán guī shì jiā   yǒu lín quán