次韻閒中

宋代 方岳
區中何日了塵緣,落草牛須驀鼻穿。 乾沒一生空歲月,見成三逕老風煙。 山林有味從今我,鐘鼎無心付老天。 田彼南山多種豆,不愁飢火苦相煎。
zhōng le chén yuán   luò cǎo niú chuān 穿  
qián méi shēng kōng suì yuè   jiàn chéng sān jìng lǎo fēng yān  
shān lín yǒu wèi cóng jīn   zhōng dǐng xīn lǎo tiān  
tián nán shān duō zhǒng dòu   chóu huǒ xiāng jiān