次韻銛師壁間句四首 其二

宋代 韓淲
檐外扶疏秋竹竿,冷清清地碧團團。四人話到離騷地,卻怪從前有個般。
yán wài shū qiū zhú gān 竿   lěng qīng qīng tuán tuán rén huà dào sāo què   guài cóng qián yǒu bān