次韻五叔梅花 其二

宋代 韓淲
漠漠繁香為倚風,一枝藏白更舒紅。稀疏固喜山容淡,零落惟愁澗影通。
fán xiāng wèi fēng   zhī cáng bái gèng shū hóng shū shān róng dàn líng   luò wéi chóu jiàn yǐng tōng