次韻文殊五言

宋代 劉子翬
小雨貽新句,端如印印泥。 凝眸方過鳥,倚杖忽橫溪。 老態猶堪強,真豪已覺低。 鐘聲隔林寺,慚愧有幽棲。
xiǎo xīn   duān yìn yìn  
níng móu fāng guò niǎo   zhàng héng  
lǎo tài yóu kān qiáng   zhēn háo jué  
zhōng shēng lín   cán kuì yǒu yōu