次韻文氏外孫驥以其祖父與可學士書卷還謝悰

宋代 蘇轍
西南自是賢俊府,衰老思歸謾留許。 舂禾磨麥非平生,子孫便推我作古。 賢哉與可詩中傑,筆墨余功散繒楮。 南陽諸謝世有人,此邦亦自非其土。 一時與我俱作客,白髮蒼顏愧非伍。 儒術真傳漢太翁,風流未減晉諸庾。 兩家尚有往還帖,舊集脫遺應可補。 明窗展卷清淚滴,恍然似與故人語。 欲鎖空廚付長康,恐君譏我不與取。
西 nán shì xián jùn   shuāi lǎo guī mán liú  
chōng mài fēi píng shēng   sūn biàn 便 tuī zuò  
xián zāi shī zhōng jié   gōng sàn zēng chǔ  
nán yáng zhū xiè shì yǒu rén   bāng fēi  
shí zuò   bái cāng yán kuì fēi  
shù zhēn chuán hàn tài wēng   fēng liú wèi jiǎn jìn zhū  
liǎng jiā shàng yǒu wǎng huán tiē   jiù tuō yīng  
míng chuāng zhǎn juǎn qīng lèi   huǎng rán shì rén  
suǒ kōng chú cháng kāng   kǒng jūn