次韻溫其雪

宋代 劉子翬
侵凌臘尾近春前,凍色冥冥不見天。 一洗氛埃終自潔,暗催花柳為誰妍。 單衣窶巷無朝爨,垂箔高門有醉眠。 聞道江頭消息好,玉旌瑤幟滿樓船。
qīn líng wěi jìn chūn qián   dòng míng míng jiàn tiān  
fēn āi zhōng jié   àn cuī huā liǔ wèi shuí yán  
dān xiàng cháo cuàn   chuí gāo mén yǒu zuì mián  
wén dào jiāng tóu xiāo xi hǎo   jīng yáo zhì mǎn 滿 lóu chuán