次韻文伯與余游孤山

宋代 周紫芝
客塵費爬搔,佳士要推挽。誰與同薄游,君來慰愁眼。 並湖得名山,水色淡平遠。清泉手可掬,汲綆不畏短。 何人談醉翁,但取瀹茗椀。古干不受寒,霜露閱歲晚。 向來後庭花,想像空婉孌。堂堂兩使君,摹晝暗丹粉。 名節冠今古,風流未渠泯。處士一癯儒,萬像共偃蹇。 珠玉儼在前,未肯作寒窘。勝游那可既,客意殊未滿。 更當窮兩高,豈復悔重趼。果腹尚可期,嘗鼎安一臠。
chén fèi sāo   jiā shì yào tuī wǎn shuí tóng báo yóu jūn   lái wèi chóu yǎn    
bìng míng shān   shuǐ dàn píng yuǎn qīng quán shǒu   gěng wèi duǎn    
rén tán zuì wēng   dàn yuè míng wǎn gàn shòu hán shuāng   yuè suì wǎn    
xiàng lái hòu tíng huā   xiǎng xiàng kōng wǎn luán táng táng liǎng shǐ jūn 使   zhòu àn dān fěn    
míng jié guān jīn   fēng liú wèi mǐn chǔ shì wàn   xiàng gòng yǎn jiǎn    
zhū yǎn zài qián   wèi kěn zuò hán jiǒng shèng yóu   shū wèi mǎn   滿  
gèng dāng qióng liǎng gāo   huǐ chóng jiǎn guǒ shàng cháng   dǐng ān luán