次韻慰無想齋賦閒

兩漢 劉雄
猶記花時共酒杯,還嗔衣服污蒼苔。不堪奔競徇長物,歸去山林為散才。 入眼縹書真至樂,抽身華屋又何哀。他年錦里相思處,可有子猷乘興來。
yóu huā shí gòng jiǔ bēi   hái chēn cāng tái kān bēn jìng xùn cháng   guī shān lín wèi sàn cái
yǎn piǎo shū zhēn zhì   chōu shēn huá yòu āi nián jǐn xiāng chù   yǒu yóu chéng xìng lái