次韻王鬱林

宋代 蘇軾
晚途流落不堪言,海上春泥手自翻。 漢使節空餘皓首,故侯瓜在有頹垣。 平生多難非天意,此去殘年盡主恩。 誤辱使君相抆拭,寧聞老鶴更乘軒。
wǎn liú luò kān yán   hǎi shàng chūn shǒu fān  
hàn shǐ 使 jié kōng hào shǒu   hòu guā zài yǒu tuí yuán  
píng shēng duō nàn fēi tiān   cán nián jǐn zhǔ ēn  
shǐ 使 jūn xiāng wěn shì   níng wén lǎo gèng chéng xuān