次韻王亞之來過橫碧

宋代 韓元吉
君到層軒眼為寬,諸峰還得雨中看。 嵐光照座蒼翠出,寺影拂波金碧寒。 詩興豈妨隨望極,秋聲不柰起愁端。 相逢莫怪無樽酒,艇色崔嵬尚可餐。
jūn dào céng xuān yǎn wèi kuān   zhū fēng hái zhōng kàn  
lán guāng zhào zuò cāng cuì chū   yǐng jīn hán  
shī xìng fáng suí wàng   qiū shēng nài chóu duān  
xiāng féng guài zūn jiǔ   tǐng cuī wéi shàng cān