次韻王堯明喜雨古風

宋代 李綱
神化茫茫端莫測,不雨踰時忽盈尺。誰雲幽默志難通,一念周圓誠已格。 井枯河竭欲飛塵,麥秀漸漸實半娠。翠虬潛伏杳無處,遺蝗出地方鱗鱗。 觀音妙智悲慈主,為灑楊枝作甘雨。應憐禱禬罄勤渠,致遣神人夢中語。 雨暘之數雖有時,遲速亦可精神移。世間萬法盡心造,報若影響寧難期。 不知今夕復何夕,千里風雲來陣墨。驅雷掣電雨建瓴,似赴前期初不忒。 威神自在誰復如,噀酒投顱術已疏。有秋頗足慰民望,可喜更須煩史書。 衣冠北渡連牆堵,旅食經時念終窶。已欣霖雨起蟠龍,更慶天兵擒猛虎。 邇來世事不掛心,惟有憂國思猶深。安得年豐群盜息,歸助擊壤堯民音。
shén huà máng máng duān   shí yíng chǐ shuí yún yōu zhì nán tōng   niàn zhōu yuán chéng    
jǐng jié fēi chén   mài xiù jiàn jiàn shí bàn shēn cuì qiú qián yǎo chǔ   huáng chū fāng lín lín    
guān yīn miào zhì bēi zhǔ   wèi yáng zhī zuò gān yīng lián dǎo guì qìng qín zhì   qiǎn shén rén mèng zhōng    
yáng zhī shù suī yǒu shí   chí jīng shén shì jiān wàn jìn xīn zào bào   ruò yǐng xiǎng níng nán    
zhī jīn   qiān fēng yún lái zhèn léi chè diàn jiàn líng shì   qián chū    
wēi shén zai shuí   xùn jiǔ tóu shù shū yǒu qiū wèi mín wàng   gèng fán shǐ shū    
guān běi lián qiáng   shí jīng shí niàn zhōng xīn lín pán lóng gèng   qìng tiān bīng qín měng    
ěr lái shì shì guà xīn   wéi yǒu yōu guó yóu shēn ān de nián fēng qún dào guī   zhù rǎng yáo mín yīn