次韻王寺簿所和昌甫句 其一

宋代 韓淲
常恨春濃不賦詩,詩成卻怪得春遲。春風漫躡登山屐,興入青春若素期。
cháng hèn chūn nóng shī   shī chéng què guài de chūn chí chūn fēng màn niè dēng shān xīng   qīng chūn ruò