次韻王適游真如寺

宋代 蘇轍
江上春雨過,城中春草深。 擾擾市井塵,悠悠溪谷心。 東郊大愚山,自古檐卜林。 微言久不聞,墜緒誰常尋。 道俗數百人,請聞海潮音。 齋罷車馬散,萬籟俱消沉。 新亭面南山,積霧開重陰。 蕭然偶有得,懷抱方愔愔。 我坐米鹽間,日被塵垢侵。 不知山中趣,強作山中吟。
jiāng shàng chūn guò   chéng zhōng chūn cǎo shēn  
rǎo rǎo shì jǐng chén   yōu yōu xīn  
dōng jiāo shān   yán lín  
wēi yán jiǔ wén   zhuì shuí cháng xún  
dào shù bǎi rén   qǐng wén hǎi cháo yīn  
zhāi chē sàn   wàn lài xiāo chén  
xīn tíng miàn nán shān   kāi zhòng yīn  
xiāo rán ǒu yǒu de   huái bào fāng yīn yīn  
zuò yán jiān   bèi chén gòu qīn  
zhī shān zhōng   qiáng zuò shān zhōng yín