次韻王適上元夜二首

宋代 蘇轍
燈光欲凝不驚風,月色初睛若發蒙。 羈客不眠詩未就,遊人半醉夜方中。 荒城熠耀相明滅,野水芙蓉亂白紅。 知欲訪僧同寂寂,應憐病懶畏燭燭。 宿雨初干試火城,端居無計伴遊行。 厭看門外繁星動,想見僧窗一點明。 老罷逢春無樂事,夢回孤枕有鄉情。 重因佳句思樊口,一紙家書百鎰輕。
dēng guāng níng jīng fēng   yuè chū jīng ruò mēng  
mián shī wèi jiù   yóu rén bàn zuì fāng zhōng  
huāng chéng yào 耀 xiāng míng miè   shuǐ róng luàn bái hóng  
zhī fǎng sēng tóng   yīng lián bìng lǎn wèi zhú zhú  
宿 chū gàn shì huǒ chéng   duān bàn yóu xíng  
yàn kān mén wài fán xīng dòng   xiǎng jiàn sēng chuāng diǎn míng  
lǎo féng chūn shì   mèng huí zhěn yǒu xiāng qíng  
zhòng yīn jiā fán kǒu   zhǐ jiā shū bǎi qīng