次韻王適春雨

宋代 蘇轍
久遭客禁往還稀,風雨蕭條只自知。 春色有情猶入眼,客愁無賴巧侵眉。 山僧寄語收茶日,野老留人供社時。 久住不須嫌寂寞,此間偏與拙相宜。
jiǔ zāo jìn wǎng huán   fēng xiāo tiáo zhī zhī  
chūn yǒu qíng yóu yǎn   chóu lài qiǎo qīn méi  
shān sēng shōu chá   lǎo liú rén gōng shè shí  
jiǔ zhù xián   jiān piān zhuō xiāng