次韻王適春雪二首

宋代 蘇轍
江南春候寒猶劇,細雨風吹作雪花。 中夜窗扉初晃漾,平明草木半低斜。 潤催江柳排金線,光雜山茶點絳葩。 老病不堪乘曉出,紛紛能使發增華。 春雪飄搖旋不成,依稀履跡散空庭。 山藏復閣猶殘白,日照南峰已半青。
jiāng nán chūn hòu hán yóu   fēng chuī zuò xuě huā  
zhōng chuāng fēi chū huàng yàng   píng míng cǎo bàn xié  
rùn cuī jiāng liǔ pái jīn xiàn   guāng shān chá diǎn jiàng  
lǎo bìng kān chéng xiǎo chū   fēn fēn néng shǐ 使 zēng huá  
chūn xuě piāo yáo xuán chéng   sàn kōng tíng  
shān cáng yóu cán bái   zhào nán fēng bàn qīng