次韻王山甫春日出郊探梅

宋代 王之道
倚竹有佳人,天寒玉肌溫。 永懷經年別,及此春日暄。 幽閒誰與娛,依依映丘樊。 計台二三友,才高工撥繁。 幕府公事退,聯鑣郵郊原。 城南富卉木,勝處陳家園。 東風發萌芽。柳眼暗若昏。 昨宵一陣雨,清爽到乾坤。 植杖芳劃徑,系馬枯桑根。 觀梅不忍去,錯俎羅金樽。 主人笑揖客,徘徊倚朱門。 指麾群兒輩,薪水相撫存。 鄰婦抹紅妝,來覘攀籬援。 酒酣詩思逸,筆力華旗搴。 姜鹽芼蕪菁,絕勝瓠葉幡。 蕭然出塵姿,飄飄欲騰掀。 桃李分當避,蜂蝶那敢喧。 誰能移將歸,栽培擁高垣。 要令百種花,俯伏爭趨奔。 不煩頻出遊,正恐嘲短轅。 太簇初應律,飛霙尚翩翩。 何妨醉瑤舟,大嚼供炮燔。 手撚一枝春,吟笑窮曛暾。 可憐廊廟具,沉滯三家村。 和羹似不晚,作詩與招魂。
zhú yǒu jiā rén   tiān hán wēn  
yǒng huái jīng nián bié   chūn xuān  
yōu xián shuí   yìng qiū fán  
tái èr sān yǒu   cái gāo gōng fán  
gōng shì tuì 退   lián biāo yóu jiāo yuán  
chéng nán huì   shèng chù chén jiā yuán  
dōng fēng méng liǔ yǎn àn ruò hūn    
zuó xiāo zhèn   qīng shuǎng dào qián kūn  
zhí zhàng fāng huà jìng   sāng gēn  
guān méi rěn   cuò luó jīn zūn  
zhǔ rén xiào   pái huái zhū mén  
zhǐ huī qún ér bèi   xīn shuǐ xiàng cún  
lín hóng zhuāng   lái chān pān yuán  
jiǔ hān shī   huá qiān  
jiāng yán mào jīng   jué shèng fān  
xiāo rán chū chén 姿   piāo piāo téng xiān  
táo fèn dāng   fēng dié gǎn xuān  
shuí néng jiāng guī   zāi péi yōng gāo yuán  
yào lìng bǎi zhòng huā   zhēng bēn  
fán pín chū yóu   zhèng kǒng cháo duǎn yuán  
tài chū yìng   fēi yīng shàng piān piān  
fáng zuì yáo zhōu   jué gōng pào fán  
shǒu niǎn zhī chūn   yín xiào qióng xūn tūn  
lián láng miào   chén zhì sān jiā cūn  
gēng shì wǎn   zuò shī zhāo hún