次韻王郎子立風雨有感

宋代 蘇軾
百年一俯仰,寒暑相主客。 稍增裘褐氣,已覺團扇厄。 不煩計榮辱,此喪彼有獲。 我琴終不敗,無攫故無aa32。 後生不自牧,呻吟空挾策。 揠苗不待長,買菜苦求益。 此郎獨靜退,門外無行跡。 但恐陶淵明,每為飢所迫。 淒風弄衣結,小雪穿門席。 願君付一笑,造物亦戲劇。 朝來賦雲夢,筆落風雨疾。 為君裁春衫,高會開桂籍。
bǎi nián yǎng   hán shǔ xiāng zhǔ  
shāo zēng qiú   jué tuán shàn è  
fán róng   sàng yǒu huò  
qín zhōng bài   jué   a   a   3   2 aa32。
hòu shēng   shēn yín kōng jiā  
miáo dài zhǎng   mǎi cài qiú  
láng jìng tuì 退   mén wài xíng  
dàn kǒng táo yuān míng   měi wèi suǒ  
fēng nòng jié   xiǎo xuě chuān 穿 mén  
yuàn jūn xiào   zào  
zhāo lái yún mèng   luò fēng  
wèi jūn cái chūn shān   gāo huì kāi guì