次韻汪教授木犀

宋代 呂本中
治藥呼醫懶出門,每聞樂事漫消魂。秋花帶雨寒猶在,老病尋詩日更昏。 但見晚霞翻雨腳,不知山石是雲根。主人有意留岩桂,要使貧交奉一尊。
zhì yào lǎn chū mén   měi wén shì màn xiāo hún qiū huā dài hán yóu zài lǎo   bìng xún shī gèng hūn    
dàn jiàn wǎn xiá fān jiǎo   zhī shān shí shì yún gēn zhǔ rén yǒu liú yán guì yào   shǐ pín 使 jiāo fèng zūn