次韻王鞏獨眠

宋代 蘇軾
居士身心如槁木,旅館孤眠體生粟。 誰能相思琢白玉,服藥千朝償一宿。 天寒日短銀燈續,欲往従之車脫軸。 何人吹斷參差竹,泗水茫茫鴨頭綠。
shì shēn xīn gǎo   guǎn mián shēng  
shuí néng xiāng zhuó bái   yào qiān cháo cháng xiǔ 宿  
tiān hán duǎn yín dēng   wǎng cóng zhī chē tuō zhóu  
rén chuī duàn cēn zhú   shuǐ máng máng tóu