次韻王撫干見惠

宋代 呂本中
新春忽忽到庭除,短褐經寒病卻蘇。漫以詩書教兒子,懶將薪水倩童奴。 天涯每覺人情薄,眼界何知風景殊。萬里相逢君莫嘆,好山無數簇城隅。
xīn chūn dào tíng chú   duǎn jīng hán bìng què màn shī shū jiào ér zi lǎn   jiāng xīn shuǐ qiàn tóng    
tiān měi jué rén qíng báo   yǎn jiè zhī fēng jǐng shū wàn xiāng féng jūn tàn hǎo   shān shù chéng