次韻題秋崖

宋代 方岳
秋崖何嘗與人絕,渠自胸中欠風月。 齊雲落星吾所無,草木深幽終是別。 桂花正開山氣清,人間無路爭崢嶸。 虛皇借與廣寒住,夜半擬進秋風行。 芙蓉作城花露惹,一片月明天上下。 風前把杯和月吞,嚼出新詩不供寫。 醉倒寧知酒戶慳,滿身樹影蛟蛇蟠。 群仙挽我便歸去,雲海翻濤毛髮寒。
qiū cháng rén jué   xiōng zhōng qiàn fēng yuè  
yún luò xīng suǒ   cǎo shēn yōu zhōng shì bié  
guì huā zhèng kāi shān qīng   rén jiān zhēng zhēng róng  
huáng jiè guǎng hán zhù   bàn jìn qiū fēng xíng  
róng zuò chéng huā   piàn yuè míng tiān shàng xià  
fēng qián bēi yuè tūn   jué chū xīn shī gōng xiě  
zuì dào níng zhī jiǔ qiān   mǎn 滿 shēn shù yǐng jiāo shé pán  
qún xiān wǎn biàn 便 guī   yún hǎi fān tāo máo hán