次韻題粹老客亭詩後

宋代 黃庭堅
客亭長短路南北,袞袞行人哪得知。 惟有相逢即相別,一杯成喜只成悲。
tíng cháng duǎn nán běi   gǔn gǔn xíng rén zhī
wéi yǒu xiāng féng xiāng bié   bēi chéng zhǐ chéng bēi