次韻天寧通老見貽

宋代 李彌遜
病餘真是獨醒人,還我僧窗自在身。 竹杖芒鞋尋勝趣,齋盂禪板悟前因。 江山臭味如相覓,猿鶴家風願卜鄰。 更有高人來著語,交遊不怕白頭新。
bìng zhēn shi xǐng rén   hái sēng chuāng zai shēn  
zhú zhàng máng xié xún shèng   zhāi chán bǎn qián yīn  
jiāng shān chòu wèi xiāng   yuán jiā fēng yuàn lín  
gèng yǒu gāo rén lái zhe   jiāo yóu bái tóu xīn