次韻唐與正喜雪二十韻

宋代 韓元吉
窮臘逢三白,山城兩換年。 破寒初淅瀝,作態正翩翾。 倚杖心逾喜,搔頭意自便。 直疑填巨壑,豈惜沍長川。 宮粉慚施白,仙禽恨奪狡。 銀床凝露綆,玉柱澀風弦。 徑滿巇難認,窗虛隙易穿。 共尋瑤草路,俱誦蕊珠篇。 獵騎朝群擁,漁燈夜獨然。 凌風幾閬苑,照日盡藍田。 賸約佳賓集,先煩好句傳。 荷枯疑璧碎,柳細訝絲牽。 有士迷青眼,無人笑黑肩。 豐年期不日,瑞氣靄非煙。 竹密還爭舞,梅疏只斗妍。 輕鷗隨浩蕩,戲蝶伴聯翩。 強續麻衣詠,真逢縞帶賢。 凋零屬國節,片段廣文氈。 短棹尋安道,高樓憶仲宣。 名駒紛照夜,無復愛連錢。
qióng féng sān bái   shān chéng liǎng huàn nián  
hán chū   zuò tài zhèng piān xuān  
zhàng xīn   sāo tóu biàn 便  
zhí tián   cháng chuān  
gōng fěn cán shī bái   xiān qín hèn duó jiǎo  
yín chuáng níng gěng   zhù fēng xián  
jìng mǎn 滿 nán rèn   chuāng chuān 穿  
gòng xún yáo cǎo   sòng ruǐ zhū piān  
liè cháo qún yōng   dēng rán  
líng fēng làng yuàn   zhào jǐn lán tián  
shèng yuē jiā bīn   xiān fán hǎo chuán  
suì   liǔ qiān  
yǒu shì qīng yǎn   rén xiào hēi jiān  
fēng nián   ruì ǎi fēi yān  
zhú hái zhēng   méi shū zhǐ dòu yán  
qīng ōu suí hào dàng   dié bàn lián piān  
qiáng yǒng   zhēn féng gǎo dài xián  
diāo líng shǔ guó jié   piàn duàn guǎng wén zhān  
duǎn zhào xún ān dào   gāo lóu zhòng xuān  
míng fēn zhào   ài lián qián