次韻孫叔晦

宋代 韓淲
春陰漠漠晚來寒,欲寫相思一字難。古錦詩囊無我佩,暗塵弦索尚誰彈。 閒乘野逸神尤旺,靜少牢愁夢亦安。好爵浮名能有幾,人間翻覆自悲歡。
chūn yīn wǎn lái hán   xiě xiāng nán jǐn shī náng pèi àn   chén xián suǒ shàng shuí dàn    
xián chéng shén yóu wàng   jìng shào láo chóu mèng ān hǎo jué míng néng yǒu rén   jiān fān bēi huān