次韻蘇公獨酌試藥玉滑盞

宋代 陳師道
僊人棄餘糧,玉色已可欺。 小試換骨方,價重十冰磁。 灌以長白虹,渺若江海彌。 浮之端不惡,舉者亦何辭。 但愧聞道晚,早從雁門師。 律部無明文,可復時中之。 汝陽佳少年,三斗出六奇。 家有持杯手,兩好當一施。 風吹酒面仄,月度杯心遲。 百年容有命,一笑更須時。
xiān rén liáng    
xiǎo shì huàn fāng   jià zhòng shí bīng  
guàn cháng bái hóng   miǎo ruò jiāng hǎi  
zhī duān è   zhě  
dàn kuì wén dào wǎn   zǎo cóng yàn mén shī  
míng wén   shí zhōng zhī  
yáng jiā shào nián   sān dòu chū liù  
jiā yǒu chí bēi shǒu   liǎng hǎo dāng shī  
fēng chuī jiǔ miàn   yuè bēi xīn chí  
bǎi nián róng yǒu mìng   xiào gèng shí