次韻宋尚書山居十五詠·駐屐亭

宋代 方岳
等得輕晴便一來,逢化不住恐花猜。 丁寧莫掛桄榔去,怕損亭前稱意苔。
děng de qīng qíng biàn 便 lái   féng huà zhù kǒng huā cāi  
dīng níng guà guāng láng   sǔn tíng qián chēng tái