次韻四叔父寄賀二叔父少監入館並見寄詩

宋代 晁補之
琅邪太守魯儒英,典校還高劉更生。 已似諸荀並才子,復如群竇占詩名。 尚吟河水憐孤侄,應與鄉人痛伯兄。 老鶴長鳴近天漢,可容叢灌和驪庚。
láng tài shǒu yīng   diǎn xiào hái gāo liú gēng shēng  
shì zhū xún bìng cái   qún dòu zhàn shī míng  
shàng yín shuǐ lián zhí   yīng xiāng rén tòng xiōng  
lǎo cháng míng jìn tiān hàn   róng cóng guàn gēng